

Start-up giai đoạn sớm gần như luôn vận hành trong trạng thái thiếu: thiếu vốn, thiếu nhân sự, thiếu cả thời gian để thử và sai. Những bài toán kiểu “con gà - quả trứng” xuất hiện liên tục, khiến nhiều start-up rơi vào trạng thái “bó tay, bó chân”, nơi mọi hướng đi dường như đều bị chặn lại. Nhưng cái khó không tự nhiên “ló” ra cái khôn. Nó chỉ “ló” khi có một người đủ quyết tâm buộc nó phải ló ra. Và cũng chính cái khó đó sẽ “bó” lại tất cả nếu người đứng trước nó chọn dừng lại. P/s: Xin cám ơn Báo Đầu Tư đã chia sẻ bài viết gần đây của tôi, về điều tạo nên khác biệt giữa startup bứt phá và startup dừng lại, trên quý báo nhé! Yeah, just keep fighting!!
Xin mời mọi người quan tâm đón đọc trọn vẹn bài báo, và key takeaways nội dung ở dưới đây nhé!
Start-up giai đoạn sớm gần như luôn vận hành trong trạng thái thiếu: thiếu vốn, thiếu nhân sự, thiếu cả thời gian để thử và sai. Những bài toán kiểu “con gà - quả trứng” xuất hiện liên tục: không có khách hàng thì khó gọi vốn, không có vốn thì không thể mở rộng để có khách hàng. Chính những vòng lặp này khiến nhiều start-up rơi vào trạng thái “bó tay, bó chân”, nơi mọi hướng đi dường như đều bị chặn lại. Nhưng điều đáng nói là: cùng một mức độ khó, có start-up dừng lại, có start-up lại tìm được đường đi tiếp. Ở những nhà sáng lập có khả năng bứt phá, khó khăn không phải là rào cản, mà là chất xúc tác. Họ không né tránh, mà chủ động lao vào bài toán. Họ chấp nhận rằng sẽ không có lời giải hoàn hảo ngay từ đầu, và chính vì vậy, họ bắt đầu từ những lời giải đủ tốt để chạy được.
Ngược lại, không ít start-up thất bại không phải vì bài toán quá khó, mà vì họ bị đóng khung trong tư duy thận trọng. Họ dành quá nhiều thời gian để phân tích rủi ro, chờ đợi điều kiện đủ tốt, và trì hoãn hành động. Họ đặt câu hỏi “nếu thất bại thì sao?” nhiều hơn việc “làm thế nào để thử với chi phí thấp nhất?”. Và trong khi họ chờ đợi, thời gian - nguồn lực quý giá nhất - dần bị cạn kiệt.
Sau tất cả, điều mà các nhà đầu tư tìm kiếm không chỉ là một ý tưởng tốt hay một thị trường lớn. Yếu tố quan trọng nhất vẫn là con người, cụ thể hơn là “ý chí” của nhà sáng lập.
Khi động lực đủ lớn, họ sẽ tìm ra cách. Họ chấp nhận những giải pháp chưa hoàn hảo, chấp nhận làm rồi sửa, chấp nhận va vấp để tiến lên. Ngược lại, khi sự cam kết chưa đủ mạnh, luôn có rất nhiều lý do hợp lý để trì hoãn.
Trong thế giới start-up, nơi mọi thứ đều thiếu và mọi thứ đều khó, thì lựa chọn đó chính là ranh giới giữa tồn tại và biến mất. Cái khó không tự nhiên “ló” ra cái khôn. Nó chỉ “ló” khi có một người đủ quyết tâm buộc nó phải ló ra. Và cũng chính cái khó đó sẽ “bó” lại tất cả nếu người đứng trước nó chọn dừng lại.
